Với tôi, nhà không phải biểu tượng của sự thành công, càng không nên trở thành gánh nặng nợ cả cuộc đời, khiến mình đánh mất tự do.
Giá căn hộ tại thành phố lớn như Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh những năm gần đây tăng nhanh đến mức khiến nhiều người chùn bước. Theo báo cáo mới nhất mà tôi đọc được của một đơn vị nghiên cứu thị trường bất động sản, giá bán trung bình đã đạt ngưỡng 96 triệu đồng mỗi mét vuông, còn những dự án ở khu trung tâm hoặc gắn mác “cao cấp” thậm chí đạt 110 – 130 triệu đồng. Con số ấy tương đương vài tỷ đồng cho căn hộ chỉ một phòng ngủ, chưa tính lãi suất vay ngân hàng kéo dài hàng chục năm.
Tôi hiểu cảm giác của nhiều người trẻ khi phải đứng giữa hai lựa chọn: một là chấp nhận vay nợ, siết chi tiêu để mua căn hộ nhỏ trong nội đô, hai là rời xa trung tâm để tìm chỗ ở rộng rãi, thoải mái hơn. Riêng tôi, tôi chọn phương án thứ hai.
Tôi từng sống ở một khu chung cư trong quận trung tâm suốt bốn năm. Mỗi tháng ngoài tiền trả góp, tôi còn phải chi cho phí quản lý, gửi xe, bảo trì. Dù bỏ ra gần như toàn bộ thu nhập, căn hộ của tôi vẫn chỉ hơn 60 mét vuông, ban công hẹp, hàng xóm sát vách. Không gian riêng gần như không có, mà áp lực tài chính lại ngày một lớn. Có những đêm, tôi nằm tính toán từng khoản chi, thấy mình như mắc kẹt trong căn hộ mà chính mình sở hữu.
|| Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
- Với tôi, đánh đổi cuộc đời để mua nhà là không đáng
- Chung cư nội thành giá chục tỷ, tôi thà ra vùng ven sinh sống
Khi tôi bán căn hộ đó và chuyển về vùng ven thành phố, cuộc sống dễ chịu hơn hẳn. Cùng số tiền ấy, tôi có nhà rộng gấp đôi, sân vườn nhỏ nhưng thoáng. Buổi sáng có thể tập thể dục ngoài trời mà không phải chen chúc dưới tầng hầm. Thực ra, khoảng cách không còn là vấn đề lớn như nhiều người vẫn nghĩ, vì dù gì ở nội thành mà kẹt xe thì cũng vẫn có thể mất tới cả tiếng di chuyển. Nhà tôi ở ngoại thành, nhưng đường sá khu này giờ cũng thông suốt, chỉ cần hơn 40 phút là có thể vào trung tâm.
Mua nhà đất đắt đỏ ở trung tâm có thể khiến người ta tự hào, nhưng đi kèm là áp lực trả nợ kéo dài hàng chục năm. Thời gian ấy có thể dùng để đầu tư cho bản thân, cho sức khỏe, đi du lịch, trải nghiệm cuộc sống. Tôi vẫn tin, sở hữu một nơi để ở là cần thiết, nhưng không nhất thiết phải là căn hộ vài trăm triệu mỗi mét vuông giữa thành phố đắt đỏ. Nhà ở đâu cũng là nhà, miễn là ta cảm thấy bình yên và không bị cuốn vào cuộc chạy đua mua nhà trung tâm mới là thành đạt.
Khi nhìn lại, tôi thấy quyết định rời khỏi nội đô là một trong những lựa chọn đúng đắn nhất của mình. Tôi không còn phải sống trong lo lắng về lãi suất, không phải so sánh với bạn bè xem ai mua được nhà đẹp hơn. Cuộc sống đơn giản hơn, nhưng nhẹ nhõm hơn nhiều. Đôi khi, không phải cứ nắm được nhiều là hạnh phúc. Buông bớt mới là cách để sống thật với mình.

