Một dự án ở Quận 1 cũ mở bán căn hộ 90 m² giá gần 10 tỷ đồng. Với ngần ấy tiền, tôi thà ra vùng ven mua đất, xây nhà, sắm ô tô, vẫn dư một khoản để đầu tư.
Giá chung cư thời gian qua tăng nhanh đến mức khó tin. Tôi thì không phải chuyên gia về bất động sản, nhưng cũng có theo dõi tin tức thường xuyên. Giá căn hộ trung bình ở thành phố Hồ Chí Minh đã gần trăm triệu đồng/m², nhiều dự án thậm chí đã cán mốc 130 triệu đồng/m². Nghĩa là một căn hộ 80 – 90 m² có giá ít nhất từ 8 – 10 tỷ đồng.
Trong khi đó, với 5 tỷ đồng, tôi hoàn toàn có thể mua được một mảnh đất 100 m² ở thành phố Thủ Đức, khu vực từng được xem là “vùng ven” nhưng nay đang vươn mình trở thành trung tâm mới của phía Đông thành phố Hồ Chí Minh. Hạ tầng giao thông ở đây phát triển rất nhanh, với tuyến metro số 1, đường Vành đai 3, cùng hàng loạt trục kết nối lớn như cao tốc thành phố Hồ Chí Minh – Long Thành – Dầu Giây, Xa lộ Hà Nội mở rộng, hay đại lộ Phạm Văn Đồng. Nếu chi thêm khoảng 2 tỷ để xây nhà hai tầng khang trang, rồi bỏ ra 1 tỷ mua ô tô đi làm, tổng chi phí cũng chỉ khoảng 8 tỷ đồng, vẫn rẻ hơn đáng kể so với một căn hộ nội đô chật hẹp.
Về lâu dài, mua bán bất động sản ở Thủ Đức còn có tiềm năng tăng giá cao hơn, bởi quỹ đất trung tâm thành phố gần như đã cạn, trong khi khu Đông vẫn đang được đầu tư mạnh về quy hoạch, hạ tầng và dịch vụ. Mua đất là mua tài sản thật, có thể để lại cho con cái, còn theo tôi, căn hộ chung cư dù cao cấp đến đâu vẫn chỉ là quyền sử dụng có thời hạn, là tiêu sản, chứ không phải tài sản thực sự.
Tôi từng sống ở chung cư 5 năm, và phải thừa nhận tiện ích, an ninh, môi trường ở đó khá tốt. Nhưng sống lâu mới thấy, tiền phí quản lý, bảo trì, gửi xe, sửa chữa,… cộng lại cũng là một khoản không nhỏ. Chưa kể, khi có sự cố như thang máy hỏng, rò nước, điện trục trặc, việc xử lý luôn mất thời gian vì phải thông qua ban quản lý.
Tôi có người bạn làm trong ngành tài chính, thu nhập khá, từng định vay thêm để mua căn hộ ở Thủ Thiêm. Nhưng sau khi tính toán, anh quyết định chuyển hướng mua đất ở Long An, xây nhà sân vườn, cuối tuần gia đình ra ngoại ô nghỉ ngơi. Anh bảo, sống xa trung tâm một chút nhưng được hưởng không khí trong lành, con có sân chơi, tối không phải chen chúc gửi xe hay lo hàng xóm ồn ào, như vậy mới thực sự là thoải mái.
Tôi không phản đối việc mua căn hộ chung cư. Với những ai ưu tiên tiện nghi, gần chỗ làm, hay thích môi trường khép kín, đó vẫn là lựa chọn tốt. Nhưng ở thời điểm giá bị đẩy lên quá cao, chung cư nội thành giá chục tỷ, tôi nghĩ người mua cần tỉnh táo và tính toán kỹ hơn. Đừng để giấc mơ an cư biến thành gánh nặng nợ nần. Nhà, suy cho cùng, là để ở, để tận hưởng cuộc sống chứ không phải là sợi dây trói buộc tài chính cả đời. Với số tiền 9 – 10 tỷ đồng, nếu biết tính toán, hoàn toàn có thể chọn cách sống thoải mái hơn. Có thể mua nhà đất riêng, có không gian xanh, có xe đi lại, mà vẫn không phải lo cảnh trả góp hàng tháng suốt vài chục năm.
Tôi tin rằng vài năm tới, khi nguồn cung căn hộ mới dồi dào hơn, giá sẽ dần hạ nhiệt. Còn hiện tại, tôi vẫn thấy mình may mắn vì đã không vội lao vào cuộc đua sở hữu nhà trung tâm bằng mọi giá. Ra vùng ven, có thể xa hơn vài cây số, nhưng lại gần hơn với sự bình yên mà nhiều người đang mải miết tìm.

