Với tôi, nhà chỉ là nơi che nắng che mưa, không đáng để đánh đổi cuộc đời, dồn hết tích cóp để mua bằng mọi giá.
Nhiều người bạn của tôi vẫn tin rằng phải sở hữu một căn hộ trong trung tâm thành phố Hồ Chí Minh thì mới được coi là thành công. Nhưng tôi không hiểu vì sao phải trả một số tiền khổng lồ cho một không gian chật hẹp, chen chúc giữa hàng trăm căn hộ khác, trong khi cùng số tiền đó hoàn toàn có thể mua nhà đất rộng rãi hơn ở ngoại thành hoặc những tỉnh giáp ranh.
Nếu chịu khó tìm hiểu, giá đất ở các khu vực như Nhà Bè, Hóc Môn, hay xa hơn là Long An, Bình Dương, Đồng Nai vẫn còn ở mức dễ chịu, chỉ bằng một nửa, thậm chí một phần ba so với giá đất nội thành. Cơ sở hạ tầng cũng đã khác xưa rất nhiều, có cao tốc, đường vành đai, tuyến metro đang mở rộng, giúp việc di chuyển về trung tâm chỉ mất 30 đến 45 phút, đôi khi còn nhanh hơn so với việc kẹt xe trong lòng thành phố vào giờ cao điểm. Hơn nữa, đất có thể giữ giá, thậm chí tăng giá theo thời gian. Còn chung cư đối với tôi là tiêu sản, dễ mất giá. Nếu đầu tư thì mua bán đất an toàn hơn mua bán căn hộ chung cư.
Tôi từng ở chung cư vài năm và nhận ra, căn hộ không bao giờ thật sự là của mình. Giấy tờ ghi rõ quyền sử dụng trong 50 năm, rồi sẽ xuống cấp, mất giá, kéo theo hàng loạt tranh chấp với ban quản lý, với cư dân khác, với cả chính quyền. Một nơi mà mình phải đóng phí quản lý hàng tháng, phải xin phép để sửa cửa hay treo giàn phơi, khó có thể gọi là “nhà của mình”. Nếu mua thứ tài sản chỉ để mất dần giá trị theo thời gian và phải gánh nợ trả góp vài chục năm, tôi thấy không đáng. Càng sống lâu, càng nhìn quanh, tôi càng thấy niềm tin đó chỉ khiến con người thêm áp lực.
Tôi chọn một hướng khác. Tôi muốn dùng tiền của mình để đầu tư vào học tập, trải nghiệm, đi du lịch, hoặc đơn giản là tích lũy để sau này có thể sống thoải mái ở tuổi già. Tôi không mơ về căn nhà to hay mảnh đất mặt tiền, mà mơ về một nơi có người trò chuyện, có thời gian đọc sách, chăm sóc sức khỏe và được sống an nhàn. Nhiều người cho rằng suy nghĩ ấy là thiếu chí tiến thủ, nhưng tôi nghĩ ngược lại. Cuộc sống đâu chỉ có ý nghĩa khi ta sở hữu được một thứ gì đó. Đôi khi, hạnh phúc nằm ở cảm giác nhẹ nhõm khi không phải gồng mình để trả nợ, không phải so sánh với ai.
Nhà với tôi chỉ là chốn để trở về, để nghỉ ngơi và tìm lại bình yên. Nó không nên trở thành sợi xích trói buộc cả đời chỉ để chứng minh mình có chỗ đứng trong xã hội hay để trói buộc vào quan niệm an cư xưa cũ. Một căn nhà không định nghĩa được giá trị của ai cả. Tôi cho rằng điều quan trọng hơn là ta có sống thoải mái, tự do và an tâm với lựa chọn của mình.

