Tôi 35 tuổi, con trai út trong gia đình có ba anh chị em. Cha mẹ tôi dành dụm được một mảnh đất hơn 400m². Đó là tài sản lớn nhất của ông bà, ai trong nhà cũng trông đợi sẽ được cha mẹ chia phần. Ngay từ khi chúng tôi còn nhỏ, cha mẹ vẫn nói: “Đất này sau này chia đều cho các con, mỗi đứa một phần”. Anh em tôi cũng tin rằng rồi ai cũng có chỗ để an cư. Nhưng khi thực sự chia phần, tôi cảm thấy cha mẹ chia tài sản cho con không đều.
Mảnh đất ấy có khoảng một nửa nằm ngay mặt đường lớn, giá trị cao vì thuận lợi kinh doanh. Phần còn lại kéo sâu vào trong hẻm nhỏ, xe tải khó vào, chỉ phù hợp để ở. Khi chia ba, chỉ có một lô mặt tiền và hai lô trong hẻm. Kết quả, anh cả được phần mặt tiền, chị gái và tôi mỗi người một lô trong hẻm. Về diện tích, các phần gần như ngang nhau, nhưng ai cũng hiểu giá trị thì chênh lệch rõ rệt. Vị trí mặt tiền có thể mua bán đất ngay được giá cao, còn đất trong hẻm thì thanh khoản chậm, nếu muốn xây nhà cũng khó thiết kế thoáng rộng, cũng khó kinh doanh buôn bán.
Anh cả thì đương nhiên hạnh phúc ra mặt. Còn chị gái tôi vốn có điều kiện kinh tế ổn định và làm việc văn phòng, nên cũng không bận tâm nhiều. Chỉ riêng vợ chồng tôi thấy nặng lòng. Chúng tôi mới cưới vài năm, vẫn sống chung với bố mẹ, mong có một mảnh đất tốt để cất nhà riêng. Vợ chồng tôi cũng nghĩ nếu được thì mở quán nhỏ buôn bán. Khi biết phần của mình nằm trong hẻm, vợ tôi buồn hẳn. Tôi hiểu cảm giác của vợ. Bao năm qua, cả hai mong mỏi hy vọng có cơ hội vươn lên. Nay dù vẫn được chia đất, nhưng vị trí lại kém thuận lợi, khiến ước mơ của chúng tôi thêm xa. Vợ tôi có nói, cha mẹ đã hứa chia đều thì lẽ ra phải tính theo giá trị thực tế, không thể chỉ chia theo diện tích. Tôi cũng thấy cô ấy nói có lý, nhưng tôi không dám thốt ra, sợ bị xem là người tham lam, sợ làm cha mẹ buồn.
Cha mẹ giải thích rằng anh cả làm kinh doanh nên cần đất mặt tiền buôn bán, chị em tôi làm công ăn lương, chỉ cần chỗ ở yên tĩnh là đủ. Tôi không phản bác, vì suy cho cùng đất đai là của cha mẹ, cho con cái thế nào cũng là ơn. Nhưng trong lòng, tôi vẫn thấy thiệt thòi. Tôi không ghen ghét anh chị nhưng khó tránh khỏi cảm giác chạnh lòng, nhất là khi vợ tôi thường nhắc nhở, so sánh, làm tôi càng thêm day dứt.
Đã nhiều lần tôi định mở lời, nhưng rồi lại thôi. Tôi sợ làm mất hòa khí gia đình. Tôi cũng tự nhủ mình còn sức lao động, còn cơ hội để cố gắng. Nhưng thú thật, trong sâu thẳm, tôi vẫn thấy có một nỗi buồn, như một vết xước khó lành mỗi khi nghĩ về chuyện chia tài sản bất công.

