Tôi không thể ngờ rằng bố mẹ tôi không chia tài sản cho con gái.
Tôi năm nay 32 tuổi, là nữ đã lập gia đình và đang sống ở thành phố, bố mẹ vẫn ở quê. Nhà tôi có ba anh em, có anh cả, tôi là con thứ hai và em trai út. Mảnh đất của bố mẹ rộng, nằm ngay mặt đường, giá trị không nhỏ. Từ nhỏ, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tài sản, chỉ mong bố mẹ khỏe mạnh, các anh em hòa thuận.
Thế nhưng vài tháng gần đây, bố mẹ bắt đầu nói đến chuyện chia đất. Lúc đầu tôi hi vọng bố mẹ sẽ chia đều cho cả ba anh em, ai ngờ bố bảo “Đất phải để cho con trai. Con gái có chồng thì lo bên nhà chồng”. Câu nói ấy với tôi lại rất nặng. Không phải vì tôi muốn đất hay muốn tranh giành, mà vì cảm giác như mình không còn là một phần trong ngôi nhà này. Mảnh sân tôi từng chơi hồi nhỏ, hàng cây trước ngõ bố trồng năm tôi vào lớp 1, tất cả đều là ký ức của tôi, vậy mà giờ nghe bố nói chỉ để cho con trai, tôi thấy mình như người ngoài.
Tôi hiểu bố mẹ không cố tình làm tổn thương tôi. Họ chịu ảnh hưởng của nếp nghĩ cũ, cho rằng con trai mới là người ở lại thờ cúng, con gái lấy chồng là thuộc về nhà khác. Nhưng thời nay, ai cũng có thể chăm sóc cha mẹ, đâu nhất thiết phải là con trai. Tôi và chị dâu ở xa, mỗi khi có việc quan trọng, người về lo toan trước sau lại chính là tôi. Tôi đi làm, có điều kiện kinh tế hơn, nhiều khi còn là người chủ động giúp đỡ bố mẹ. Nhưng đến chuyện tài sản, tôi lại không được nhắc đến.
|| Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
Nhiều người sẽ nói, tài sản của bố mẹ, bố mẹ muốn để cho ai là quyền của họ. Tôi cũng hiểu điều đó, nên không tranh cãi. Nhưng cái tôi mong mỏi không nằm ở giá trị vật chất, mà ở sự công bằng và ghi nhận. Khi người ta nói không chia tài sản cho con gái, vô hình trung lại khiến con gái thấy mình không còn là một phần trong ngôi nhà ấy nữa. Từ ngày nghe bố nói vậy, tôi vẫn về quê như trước, vẫn phụ mẹ nấu ăn, dọn vườn, nói cười bình thường. Nhưng mỗi lần đứng trong sân, nhìn ngôi nhà thân thuộc, tôi thấy có chút gì đó xa cách. Tôi không giận, chỉ thấy buồn. Buồn vì khoảng cách vô hình do chính quan niệm cũ kỹ tạo ra.
Tôi viết những dòng này không phải để trách bố mẹ. Tôi hiểu họ lớn lên trong thời mà việc để lại tài sản hết cho con trai được coi là điều đương nhiên. Nhưng nếu một ngày tôi có con, tôi sẽ không để đứa nào cảm thấy mình bị phân biệt như thế. Trai hay gái cũng đều là con, đều có quyền được yêu thương và tôn trọng như nhau. Tôi muốn các con tôi hiểu rằng, tình thương và sự công bằng mới là thứ di sản quý giá nhất mà cha mẹ có thể để lại, chứ không phải đất đai hay tiền bạc

