Tôi năm nay 32 tuổi, cả hai vợ chồng đều là công chức nhà nước, thu nhập ổn định nhưng không cao. Sau nhiều năm làm việc, tiết kiệm từng chút một, cộng thêm sự hỗ trợ từ hai bên gia đình, chúng tôi mới tích cóp được khoảng hơn 1 tỷ đồng. Ở cái tuổi này, khi bạn bè đồng trang lứa nhiều người đã có nhà riêng, chuyện ra riêng, có tổ ấm của riêng mình là điều mà vợ chồng tôi luôn mong mỏi và coi như một cột mốc quan trọng của cuộc đời.
Thế nhưng, khi bắt đầu tìm hiểu thị trường nhà đất, chúng tôi gần như bị choáng ngợp. Những căn nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm ở thành phố, giá cũng đã 3 – 4 tỷ đồng, vượt xa khả năng của hai vợ chồng. Còn đất nền vùng ven, giá tuy dễ chịu hơn nhưng hạ tầng còn thiếu, đường đi xa, thời gian di chuyển mỗi ngày có khi hơn tiếng đồng hồ. Mà với đặc thù công việc công chức, không thể linh động chỗ làm, việc ở xa là bất tiện đủ đường. Cuối cùng, sau khi tính toán đủ mọi phương án, chung cư có lẽ là lựa chọn khả thi nhất với khả năng tài chính hiện tại của chúng tôi.
Tôi đã nhiều lần đưa vợ đi xem căn mẫu ở vài dự án tầm trung. Mỗi lần bước vào căn hộ, thấy không gian sáng sủa, sạch sẽ, 2 phòng ngủ, nội thất gọn gàng, tiện ích đầy đủ như hồ bơi, công viên, siêu thị mini,… cả hai vợ chồng đều háo hức. Tôi tưởng tượng cảnh buổi sáng con mình nô đùa ở sân chơi, vợ xuống siêu thị mua đồ chỉ vài bước chân, còn tôi đi làm bằng xe buýt ngay trước cổng. So với cảnh thuê nhà chật hẹp, thiếu chỗ phơi đồ, mùa mưa dột tứ phía, thì chung cư đúng là một bước tiến lớn trong đời sống.
|| Đọc các bài chia sẻ cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
- Có nhà và vài tỷ đồng tích lũy, vợ chồng tôi vẫn chưa yên lòng
- Chung cư nội thành giá chục tỷ, tôi thà ra vùng ven sinh sống
- Mua căn hộ chung cư có được sở hữu lâu dài không?
Nhưng rồi, niềm vui ấy nhanh chóng bị nỗi lo kéo lại. Tôi nghe nhiều người nói, chung cư chỉ được sở hữu 50 năm. Sau thời hạn đó, căn hộ có thể bị phá dỡ, cải tạo, hoặc thậm chí mất giá trị. Nghĩ tới cảnh về già, khi sức khỏe không còn, mà lại phải lo chỗ ở vì căn hộ hết hạn sử dụng, tôi thực sự bất an. Tôi sợ rằng lúc ấy, vợ chồng tôi không đủ tiền để mua chỗ ở mới, con cái thì cũng chưa chắc đã kề cận giúp đỡ. Có người khuyên tôi đừng quá lo lắng vì hiện tại chưa có tiền lệ chung cư nào bị thu hồi trắng tay, thường sẽ được cải tạo, đền bù hoặc đổi sang căn mới. Nhưng tôi vẫn thấy mơ hồ. Bởi lẽ, luật pháp thì rõ ràng quy định thời hạn sử dụng, còn thực tế thì chưa biết 20 – 30 năm nữa sẽ ra sao.
Nỗi băn khoăn ấy khiến tôi nhiều đêm trằn trọc. Một bên là cơ hội ra riêng, có nơi chốn an cư ổn định, con cái có chỗ học hành, vợ chồng bớt cảnh đi thuê. Một bên là nỗi lo về lâu dài liệu số tiền dành dụm cả đời có “bốc hơi” theo tuổi thọ của căn hộ không? Tôi nói chuyện với vợ, cô ấy bảo: “Mình còn trẻ, 20 năm nữa biết đâu mình đã có tích lũy để đổi sang chỗ khác. Quan trọng là bây giờ mình được sống thoải mái, không cảnh nhà thuê nay đây mai đó”. Nghe vợ nói, tôi thấy cũng có lý. Nhưng bản tính lo xa khiến tôi chưa thể yên lòng.
Có lẽ, chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục tìm hiểu, cân nhắc thêm, bởi mua nhà là quyết định lớn, không thể nóng vội. Tôi chỉ mong rằng, một ngày nào đó, chính sách về sở hữu chung cư sẽ rõ ràng, minh bạch hơn, để những người như tôi có thể yên tâm xuống tiền, chọn lấy một mái ấm lâu dài.

