Tôi từng nghe nhiều người nói rằng chung cư là tiêu sản, mua chung cư là lỗ, nhà đất mới là tài sản thật. Thú thật, tôi cũng từng tin như vậy. Nhưng sau vài năm sống trong cả hai loại hình, tôi nhận ra chung cư với tôi không phải là khoản đầu tư, mà là chi phí để được sống thoải mái, an toàn và đúng với lối sống mình mong muốn.
Năm 2015, tôi mua căn hộ đầu tiên ở Quận 7, rộng 68m², giá khoảng 1,9 tỷ đồng. Lúc đó, tôi vừa bán căn nhà nhỏ trong hẻm sâu ở quận 8. Nhiều người chê tôi dại, vì nhà đất ở thành phố Hồ Chí Minh còn tăng hoài, trong khi chung cư thì sẽ xuống cấp, mất giá. Nhưng tôi vẫn quyết định đổi, đơn giản vì tôi đã quá mệt với cảnh ngập nước, chuột chạy dưới bếp và tiếng xe cộ ồn ã sát vách tường.
Ba năm đầu sống ở chung cư, tôi mới hiểu cảm giác an yên là thế nào. Mùa mưa không lo nước ngập, mùa nắng không phải đóng cửa kín mít vì khói bụi. Buổi tối, con tôi có sân chơi rộng rãi, tôi có thể tập thể dục ngay trong khuôn viên. Thỉnh thoảng xuống tầng dưới là có cửa hàng tiện lợi, quán cà phê, tiệm thuốc. Những tiện ích nhỏ ấy cộng lại thành một chất lượng sống mà nhà mặt đất trong ngõ nhỏ khó có được.
Tất nhiên, về mặt tài chính, tôi không phủ nhận chung cư không thể sinh lời như đất nền. Sau 8 năm, căn hộ của tôi nếu bán lại có thể chỉ ngang giá hoặc thấp hơn. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy tiếc. Với tôi, giá trị của căn hộ nằm ở việc nó giúp gia đình tôi sống dễ chịu hơn, chứ không phải trong việc bán đi lời bao nhiêu. Tôi thường ví von, mua căn hộ chung cư giống như mua một chiếc ôtô. Chiếc xe giúp bạn đi lại tiện hơn, an toàn hơn, nhưng rõ ràng nó không phải khoản đầu tư. Mỗi năm, nó mất giá, nhưng bạn vẫn vui vẻ vì nó phục vụ tốt cho mình. Chung cư cũng vậy, là tiêu sản đúng nghĩa, vì nó đáp ứng nhu cầu sống hiện tại, chứ không phải công cụ kiếm lời.
|| Khám phá các bài viết cùng chủ đề tại Blog Nhà Tốt:
- Chung cư nội thành giá chục tỷ, tôi thà ra vùng ven sinh sống
- Với tôi, đánh đổi cuộc đời để mua nhà là không đáng
Tôi có người bạn làm trong lĩnh vực tài chính, vẫn giữ quan điểm ngược lại. Anh bảo: “Đất mới là thứ để dành cho con cái, chứ chung cư thì hết niên hạn là xong”. Tôi không phản đối. Ai cũng có mục tiêu khác nhau. Có người mua nhà để đầu tư, có người chỉ để ở. Riêng tôi, điều tôi muốn là sự thoải mái trong quãng thời gian mình đang sống, chứ không phải đợi đến mười, hai mươi năm sau để hỏi rằng tôi lời được bao nhiêu?.
Nhiều người khi bàn chuyện mua nhà thường so sánh quá nhiều, “nhà đất giữ giá”, “chung cư xuống cấp”, “phí quản lý cao”, “ban quản lý phức tạp”,… Tất cả đúng, nhưng không phải ai cũng có đủ khả năng, thời gian và điều kiện để trông coi một căn nhà mặt đất. Tôi từng sống ở đó, và phải lo từ chuyện thay mái tôn, sơn tường, ống nước, đến bảo vệ ban đêm. Trong khi ở chung cư, tôi chỉ việc trả phí, và mọi thứ có người lo.
Tôi không phủ nhận rằng, nếu có điều kiện, ai cũng muốn sở hữu nhà đất, thậm chí biệt thự sân vườn. Nhưng trong bối cảnh đô thị ngày càng chật chội, việc chọn sống ở chung cư, gọn gàng, an toàn, ít việc vặt, cũng là một lựa chọn thông minh. Nó giúp bạn có thêm thời gian cho gia đình, cho bản thân.
Nếu một ngày nào đó, căn hộ này mất giá đi, tôi cũng không buồn. Vì suốt những năm ở đây, nó đã trả lại cho tôi một thứ quý giá hơn nhiều: cuộc sống dễ chịu, đủ đầy và không phải lo nghĩ mỗi khi mưa xuống hay nắng lên. Với tôi, vậy là lời rồi.

