Tôi năm nay 35 tuổi, có vợ và hai con nhỏ. Trước đây, chúng tôi sống trong một căn nhà cấp 4 ở ngoại thành, diện tích không lớn nhưng có sân trước, vườn sau, cây trái sum suê. Dù không hiện đại, nhưng ngôi nhà ấy chứa đựng bao kỷ niệm. Chiều chiều, con tôi tha hồ chạy nhảy ngoài sân, tôi thì chăm mấy gốc chuối. Cuộc sống giản dị mà bình yên.
Thế nhưng, năm 2020, khi con lớn chuẩn bị vào tiểu học, chúng tôi bắt đầu lo lắng chuyện học hành. Ở quê, trường lớp chưa được đánh giá cao, trong khi ở trung tâm thành phố lại có nhiều trường tốt. Sau nhiều đêm bàn bạc, vợ chồng tôi quyết định bán căn nhà đất ấy, vay mượn thêm để mua căn hộ chung cư ở một quận trung tâm TPHCM.
Ngày nhận bàn giao căn hộ mới, cả gia đình hân hoan vô cùng. Mọi thứ đều khác biệt so với trước kia: thang máy đưa thẳng lên tận cửa, hầm để xe rộng rãi, ngay dưới tòa nhà có siêu thị, nhà thuốc, quán cà phê. Nhìn con háo hức khám phá sân chơi chung, vợ thì vui vì đi chợ chỉ vài bước chân, tôi cũng thấy quyết định của mình thật sáng suốt.
Nhưng chỉ vài năm, những điều bất tiện bắt đầu lộ rõ. Phí dịch vụ tăng đều đặn hàng năm, mà chất lượng thì chẳng được cải thiện bao nhiêu. Hầm gửi xe lúc nào cũng chật chội, có hôm tan sở về muộn, tôi phải vòng vèo mãi mới tìm được chỗ. Thang máy thì liên tục gặp sự cố, nhiều hôm kẹt giữa chừng, trẻ con khóc, người lớn bực bội. Chưa kể, sống trong một tòa nhà hàng trăm hộ gia đình, chuyện va chạm khó tránh. Người thì mở nhạc ầm ĩ, người nuôi chó mèo không giữ vệ sinh, rồi tranh cãi về quỹ chung, phí bảo trì. Cư dân và ban quản lý toà nhà chung cư nhiều lần căng thẳng, họp hành kéo dài, không khí lúc nào cũng nặng nề. Dần dần, tôi cảm thấy ngột ngạt, mất đi sự thoải mái vốn có khi còn ở ngôi nhà nhỏ ngày xưa.
Mỗi lần có dịp về quê, đi ngang qua mảnh đất trống, nơi từng là ngôi nhà cũ của gia đình, lòng tôi lại chùng xuống. Tôi nhớ những bữa cơm ngoài hiên, nhớ tiếng chim hót vào sáng sớm, nhớ cả mùi hoa cau thoảng trong gió. Giờ đây, tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Đất đã bán, nhà không còn. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu quyết định năm xưa có phải là một sai lầm? Chúng tôi đã đổi lấy tiện nghi bề ngoài, nhưng đánh mất sự tự do và yên bình.
Ở tuổi 35, tôi nhận ra rằng, không phải cứ ở trung tâm, sống trong chung cư hiện đại là hạnh phúc hơn. Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là có một mái nhà riêng, dẫu nhỏ bé, nhưng thuộc về mình trọn vẹn.

