Năm 2011, khi vợ chồng tôi vừa ngoài 25 tuổi, chúng tôi quyết định mua một mảnh đất vùng ven TPHCM. Lúc ấy, cả hai chỉ là nhân viên văn phòng, thu nhập gộp lại khoảng 12 triệu đồng một tháng. Nghe chúng tôi nói sẽ vay thêm để mua đất, người thân, bạn bè đều khuyên “đừng dại”.
Thời điểm đó, khu vực tôi mua nằm ở rìa huyện Nhà Bè. Đường đất đỏ, mùa nắng bụi bay mù mịt, mùa mưa thì ngập lênh láng, có đoạn xe máy phải dắt bộ vì sình lầy. Tối đến, xung quanh tối om, chỉ nghe tiếng ếch nhái, dế kêu râm ran. Người bán đất bảo, “chỗ này xa lắm, có tiền thì ai mua ở đây làm gì”. Nhưng chúng tôi vẫn quyết tâm vì chỉ có thể mua được ở đó. Tổng giá trị lô đất khoảng 230 triệu đồng. Hai vợ chồng gom góp, vay thêm người thân, trả góp dần. Sau đó, chúng tôi dựng tạm căn nhà cấp 4 mái tôn, nền xi măng thô, chỉ mong có chỗ che mưa nắng. Khi dọn về ở, ai đến chơi cũng tròn mắt ngạc nhiên: “Trời ơi, ở đây làm gì, xung quanh toàn đồng ruộng, không có hàng xóm!”. Có người còn đùa “vợ chồng bây ở đây chắc ma cũng không thèm ghé”.
Những năm đầu thực sự khó khăn. Đường chưa nâng cấp, mỗi lần mưa là ngập đến bậc cửa, nước rút xong phải tát dọn cả ngày. Lúc đó, chồng tôi mất việc, tôi sinh con đầu lòng, trong nhà chẳng còn dư đồng nào. Đôi khi đi ra chợ, gặp người quen, tôi ngại đến mức không dám nhìn ai, vì sợ bị hỏi ở đâu mà xa vậy. Nhưng rồi, thời gian trôi đi, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Sau vài năm, khu vực Nhà Bè được mở rộng hạ tầng, đường trải nhựa, có đèn đường, nước máy, rồi tới trường học, siêu thị mini. Khu đất mà người ta từng chê xa xôi hẻo lánh giờ đã lên giá gấp mấy lần. Chồng tôi cũng tìm được công việc ổn định ở khu công nghiệp gần đó, chỉ mất 15 phút đi làm mỗi sáng. Con cái được học trường công ngay trong khu dân cư, còn tôi chuyển sang làm việc online, nên cuộc sống dễ thở hơn rất nhiều.
Giờ nhìn lại, tôi vẫn không quên những ngày gian khó đó. Nhưng nếu quay lại 14 năm trước, tôi vẫn sẽ chọn quyết định y như vậy. Nhờ liều một chút mà giờ chúng tôi có được căn nhà đàng hoàng, không phải thuê phòng trọ hay lo tăng giá từng năm. Đất giờ đã lên đến gần 4 tỷ đồng, con số mà hồi đó tôi còn không dám mơ. Cũng vì thế, tôi hay nói với bạn bè trẻ rằng: “Đừng chờ có nhiều tiền mới mua nhà, hãy mua trong khả năng của mình, dù chỉ là căn nhỏ, xa trung tâm cũng được”. Đất không chờ ai, nhưng thời gian thì luôn đứng về phía người dám bắt đầu sớm.
Tôi biết nhiều người vẫn còn do dự. Họ muốn mua nhà đất đẹp, gần trung tâm, có tiềm năng, dễ bán lại, nhưng rồi mười mấy năm trôi qua vẫn chưa chốt được căn nào. Giá nhà tăng nhanh hơn tiền tiết kiệm, còn cơ hội thì cứ thế trôi qua. Trong khi đó, những người liều như chúng tôi ngày xưa, dám xuống tiền ở nơi còn đồng ruộng, kênh rạch, giờ lại trở thành những người an cư sớm nhất.
Bây giờ, mỗi sáng mở cửa nhìn ra con đường bê tông sạch sẽ, hàng cây ven đường đã lớn, tôi vẫn thầm cảm ơn quyết định năm nào. Nhờ nó mà gia đình tôi có được sự bình yên hôm nay.

