Khi tốt nghiệp Đại học, tôi chọn ở lại thành phố, đi làm công ăn lương cho một công ty xuất nhập khẩu ở Quận 1. Lúc đó, lương chỉ 2,5 triệu đồng, mỗi tháng gửi về quê một ít, phần còn lại trả tiền trọ.
Thời đó, tôi không nghĩ đến chuyện mua nhà, vì với đồng lương ít ỏi, chỉ cần đủ sống đã là may. Nhưng tôi có thói quen ghi chép chi tiêu. Mỗi khi nhận lương, tôi để riêng ra 10% dù ít đến đâu. Sau gần 10 năm đi làm, khi thu nhập tăng dần, tôi tích góp được hơn 200 triệu đồng. Năm 2013, tôi mua căn nhà đầu tiên. Thật ra chỉ là một căn gác lửng 28m² ở Bình Tân, nằm trong hẻm xe máy. Giá ngấp nghé 500 triệu. Tôi vay thêm bạn bè, trả dần trong 3 năm mới xong. Nhiều người cùng thời chọn mua xe trước, tôi thì đi ngược lại. Tôi nghĩ, có nhà trước thì mọi thứ sau này đều dễ hơn. Khi trả xong nợ căn đầu tiên, tôi cho thuê lại với giá 3 triệu đồng, rồi gom góp thêm mua căn thứ hai ở quận 12 năm 2018. Lần này là căn nhà cấp 4, diện tích 60 m², giá 900 triệu. Tôi để dành phần lương thưởng, thêm chút từ tiền cho thuê, cộng với khoản vay ngân hàng 300 triệu.
Đến 2022, sau gần hai mươi năm làm việc, tôi mua được căn thứ ba. Chính xác hơn là một căn hộ 70 m² ở Thủ Đức. Không phải nhà sang, chỉ là chung cư tầm trung, nhưng với tôi, đó là nơi ở thật sự sau bao năm lăn lộn. Từ căn nhà trọ bé xíu năm nào, giờ tôi có thể mở cửa ban công, nhìn xuống dòng xe phía xa, thấy lòng bình yên.
|| Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
Nhiều người hỏi tôi có bí quyết gì, tôi chỉ nói không có bí quyết nào cả, chỉ là đừng tiêu nhiều hơn mình kiếm. Tôi không mua bán đất, không chơi chứng khoán, không “đánh sóng” bất động sản. Tôi chỉ đi làm đều đặn, sống gọn ghẽ, và luôn dành ít nhất 30% thu nhập để tiết kiệm. Tôi không thích so sánh với ai, vì biết mỗi người có xuất phát điểm khác nhau. Cũng có lúc tôi chán nản. Nhìn bạn bè cùng tuổi đã mua nhà to, đi du lịch nước ngoài, còn mình vẫn lọ mọ sửa mái tôn, thay cửa sắt. Nhưng càng về sau, tôi càng nhận ra, cái đáng quý nhất của người làm công ăn lương là sự ổn định và kiên trì. Chậm hơn người khác vài năm cũng không sao, miễn là không dừng lại.
Ba căn nhà tôi có bây giờ đều nhỏ và nằm ở khu xa trung tâm, tổng giá trị cũng không lớn nếu so với thị trường. Nhưng với tôi, đó là ba cột mốc của từng giai đoạn: căn đầu là tuổi trẻ cố gắng, căn thứ hai là thành quả của sự bền bỉ, còn căn thứ ba là phần thưởng cho chính mình sau nhiều năm không bỏ cuộc. Tôi vẫn đi làm mỗi ngày, vẫn phải lo tiền học cho con, vẫn tính toán từng khoản chi. Nhưng mỗi khi về nhà, bật đèn bếp, nghe mùi cơm nóng, tôi biết mình không còn sợ mai này phải chuyển trọ hay xin gia hạn hợp đồng thuê nhà nữa.

