Có một giai đoạn trong đời, tôi trộm nghĩ rằng nhà không phải là nơi để về nữa. Không phải vì tôi ghét ai, cũng chẳng phải vì nơi đó thay đổi, mà vì chính cảm xúc trong lòng đã không còn như xưa.
Ngày nhỏ, chỉ cần nghe tiếng mẹ gọi vào ăn cơm mỗi chiều, ngửi thấy mùi thức ăn trong bếp, tôi đã thấy an toàn. Nhà tôi khi ấy giản dị, đôi khi chật chội, nóng nực, nhưng là nơi duy nhất tôi thấy bình yên. Bố mẹ có thể cãi nhau, tôi có thể bị mắng, nhưng sáng hôm sau, mọi thứ lại trở về như cũ. Có lẽ vì trong lòng tôi khi đó, nhà là nơi ấm áp nhất luôn mở cửa chờ mình.
Rồi tôi lớn lên, rời đi học xa, đi làm, lập gia đình. Mỗi lần trở về, nhà vẫn ở đó, nhưng cảm giác lại khác. Bữa cơm không còn đông đủ, tiếng cười ít hơn, những câu chuyện dần ngắn lại. Mỗi người có một nỗi bận tâm riêng, một thế giới riêng. Tôi bắt đầu nhận ra, “về nhà” đôi khi lại khiến mình thấy cô đơn hơn cả ở ngoài kia.
Có những lúc, tôi về chỉ vì trách nhiệm, vì sợ người ta nói con cái đi làm rồi quên nhà. Nhưng khi ngồi ăn cơm, tôi lại thấy nghẹn. Không khí nặng nề, những câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ mua nhà?”, “Khi nào sinh con?”, “Lương tháng này được bao nhiêu?”, khiến tôi mệt. Tôi thèm được im lặng, chỉ muốn một bữa cơm không ai hỏi gì, không ai so sánh. Nhưng dường như, điều đơn giản ấy lại trở nên xa xỉ. Tôi hiểu, bố mẹ không có ý xấu. Họ chỉ muốn quan tâm, chỉ là cách thể hiện tình yêu đôi khi vô tình khiến tôi thấy áp lực. Tôi vẫn thương họ, vẫn biết họ mong tốt cho mình, nhưng giữa thương và gần gũi lại có một khoảng cách rất mỏng, mỏng đến mức khó nói thành lời.
|| Đọc thêm các bài chia sẻ chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
Giờ đây, mỗi khi tan làm muộn, đi ngang qua con đường dẫn về nhà cũ, tôi vẫn thấy lòng chùng xuống. Ánh đèn trước hiên vẫn sáng, nhưng trong tim mình, cảm giác muốn được về nhà đã không còn. Nhà giờ chỉ còn là một nơi để nghỉ chân, không còn là nơi để trú ngụ cảm xúc.
Người ta thường nói “đi đâu cũng được, miễn là về nhà”. Nhưng có lẽ, đến một lúc nào đó, mỗi chúng ta đều phải đối mặt với sự thật rằng “nhà” không chỉ là bốn bức tường, mà là nơi có người khiến mình thấy được là chính mình. Khi điều đó mất đi, dù căn nhà vẫn đứng đó, nó chỉ còn là một chỗ ở, không còn là nơi để về.
Có lẽ tôi sẽ vẫn trở lại, vẫn mở cánh cửa quen thuộc ấy mỗi dịp lễ Tết, vẫn mỉm cười khi nghe tiếng mẹ hỏi: “Con ăn cơm chưa?”. Nhưng trong lòng, tôi hiểu rằng nơi từng ấm áp nhất trong đời giờ đã thay đổi. Không phải vì ai, mà vì thời gian đã khiến chúng ta trưởng thành, và đôi khi, trưởng thành đồng nghĩa với việc phải học cách nhớ nhung những điều mình không thể quay lại.

