Công bằng mà nói, cuộc sống ở chung cư cũng có cái hay, nhưng kèm theo đủ chuyện dở hơi khiến mình nhiều khi muốn dọn đi cho xong.Công bằng mà nói, cuộc sống ở chung cư có nhiều tiện ích thật, nhưng đi kèm với đó cũng đủ chuyện phiền toái khiến mình nhiều lúc chỉ muốn dọn đi cho xong. Ai chưa từng sống trong chung cư có thể nghĩ đây là môi trường văn minh, sạch sẽ, an toàn, nhưng chỉ khi ở lâu mới thấm được rằng “ở gần nhau quá” cũng mang lại không ít rắc rối.Công bằng mà nói, cuộc sống ở chung cư cũng có cái hay, nhưng kèm theo đủ chuyện dở hơi khiến mình nhiều khi muốn dọn đi cho xong.
Lúc mới dọn về chung cư, mình háo hức lắm. Cảm giác như vừa bước sang một trang mới, nghĩ bụng từ nay có thang máy, có hầm xe, có công viên, sạch sẽ mát mẻ hơn nhà hẻm nhiều rồi. Ở được vài năm, mình mới hiểu cảm giác. Tiếng ồn là điều mình chịu không nổi nhất. Trẻ con thì biến hành lang thành chỗ chơi. Buổi tối cuối tuần, mở cửa ra là thấy mấy bé chạy xe patin, thậm chí đá bóng, hét vang cả tầng. Nhắc nhở thì ba mẹ tụi nhỏ chỉ cười nói là trẻ con mà, để nó chơi cho vui. Mình hiểu trẻ con cần chạy nhảy, nhưng cũng không thể để làm phiền tới người khác như vậy được? Hành lang đâu phải chỗ cho trẻ con nô đùa.
Karaoke cũng như là “đặc sản” ở đây. Cứ đến cuối tuần là y như rằng vài nhà lại mở loa hết công suất, hát hò tới khuya. Tiếng nhạc vọng qua tường, khiến cả tầng như đang trong quán bar. Mình từng gõ cửa nhắc nhở nhưng không làm được gì. Gửi phản ánh lên ban quản lý toà nhà chung cư thì họ cũng chỉ nhắc nhở cho có, rồi đâu lại vào đấy. Cứ thế, cuối tuần đối với mình không còn là lúc nghỉ ngơi.
Thú cưng cũng là một vấn đề lớn. Mình không phản đối việc nhà người khác nuôi thú cưng, nhưng có nhà nuôi thả rông, không rọ mõm, đi ra ngoài rồi để lại “vết tích”. Có lần sáng ra tập thể dục, mình phải né hết chỗ này đến chỗ kia, nhìn mà mất hẳn hứng.
Chuyện thang máy chắc ai ở chung cư cũng từng trải qua. Giờ cao điểm thì đông nghẹt, đứng chen chúc, ngột ngạt, chỉ vài phút mà thấy dài như nửa tiếng. Có hôm thang kẹt, cả chục người đứng trong, mồ hôi nhễ nhại, tiếng trẻ con khóc, người lớn cằn nhằn, coi như trải nghiệm nhớ đời.
Rồi đến phí dịch vụ. Năm nào ban quản lý cũng báo tăng, nào là bảo trì thang máy, nâng cấp an ninh, vệ sinh khuôn viên. Nghe thì hợp lý, nhưng thực tế camera hỏng cả tháng chưa thay, hầm xe chật chội, hành lang dọn chưa sạch. Nhiều cư dân góp ý, ban quản lý chỉ nói sẽ ghi nhận và xử lý, rồi để đó.
|| Đọc thêm: Bạn có tính hết chi phí ở chung cư mỗi tháng trước khi xuống tiền?
Tất nhiên, ở chung cư cũng có những điểm cộng rõ ràng. Ít ra, an ninh vẫn tốt hơn nhiều so với nhà trong hẻm. Xe cộ có chỗ để an toàn, trời mưa không sợ ngập nước. Cuộc sống ở đây cũng giúp mình quen với cách sống nề nếp, có quy định, có kỷ luật. Nhưng nói thật, chung cư không hề mộng mơ như quảng cáo. Nó là một xã hội thu nhỏ, đủ mọi kiểu người, đủ chuyện dở khóc dở cười. Có người văn minh, cũng có người thiếu ý thức, có cư dân dễ chịu, nhưng cũng có những người chỉ biết nghĩ cho mình.
Mình khuyên các bạn nếu có ý định xuống tiền mua căn hộ chung cư ở thì nên tìm hiểu kỹ càng về ban quản lý và cộng đồng cư dân, hai yếu tố này gần như quyết định cả cuộc sống chung cư của bạn!

