Sau hơn 20 năm làm việc, vợ chồng tôi cũng có chút tích lũy: một căn nhà phố nhỏ trị giá khoảng 4 tỷ đồng, một lô đất vùng ven 1,5 tỷ và khoản tiết kiệm hơn 1 tỷ nhưng vẫn chưa thể yên lòng.
Xin chào các độc giả. Tôi xin giới thiệu một chút, tôi năm nay 37 tuổi, chồng tôi 41 tuổi, cả hai đều là nhân viên văn phòng. Tổng tài sản tích lũy của vợ chồng tôi tính ra cũng hơn 6 tỷ. Nhiều người bảo vậy là đủ sống an nhàn, nhưng chúng tôi có nhiều nỗi lo hơn thế.
Thu nhập của chúng tôi cộng lại mỗi tháng khoảng 40 triệu, trong đó hơn một nửa dành cho học phí và sinh hoạt của hai con đang học cấp ba, có một đứa sắp lên đại học. Sắp tới con lên đại học chắc sẽ phải tốn thêm một khoản tiền không nhỏ. Các khoản chi tiêu khác như tiền ăn uống, hiếu hỉ, thuốc men cho bố mẹ già,… khiến tiền tiết kiệm gần như không tăng thêm. Tôi từng nghĩ có nhà để ở, có đất để dành, có tiền gửi ngân hàng là yên tâm. Nhưng mỗi khi nhìn quanh, thấy giá cả leo thang từng ngày, học phí tăng, chi phí y tế cao, tôi lại bất an. Tôi lo nếu một trong hai vợ chồng mất việc ở tuổi trung niên, thu nhập giảm thì cuộc sống sẽ đảo lộn.
Vợ chồng tôi nhiều lần bàn đến chuyện cho thuê tầng trệt hoặc đầu tư kinh doanh nhỏ để có thêm dòng tiền, nhưng chưa dám bắt đầu vì sợ rủi ro. Gửi tiết kiệm thì lãi không bao nhiêu, mua bán đất lại sợ “chôn vốn” dài hạn, mua căn hộ chung cư thì sợ mất giá. Cứ thế, số tiền vài tỷ đồng tưởng là lớn nhưng lại không mang đến cảm giác an toàn. Tôi nhận ra, có tài sản chưa chắc đã đồng nghĩa với sự bình yên. Thực ra điều tôi thiếu chính là một kế hoạch rõ ràng cho tương lai, đặc biệt khi con cái còn cần nhiều khoản chi và bản thân đang bước vào giai đoạn sức khỏe giảm sút.
Nhiều người bạn của tôi chọn đầu tư mạnh tay vào chứng khoán, kinh doanh online, có người lãi lớn nhưng cũng không ít người mất trắng. Vợ chồng tôi tính tình thận trọng, không dám mạo hiểm, nên vẫn loay hoay chưa tìm ra hướng đi nào khiến mình an tâm. Có lúc tôi tự hỏi phải chăng nỗi bất an này đến từ chính sự sợ hãi trong tôi, chứ không phải từ tài sản? Liệu chúng tôi nên tiếp tục giữ an toàn, hay dám thay đổi để có một nguồn thu bền vững hơn?
Có ai trong hoàn cảnh giống vợ chồng tôi không hay do chúng tôi lo nghĩ quá nhiều? Nếu trong tay có nhà và tài sản nhưng vẫn cảm giác bất an thì nên làm gì để thật sự yên tâm?

