Tôi chuyển đến sống ở chung cư được gần hai năm nay. Ngày dọn vào, tôi từng háo hức nghĩ rằng sẽ có một cộng đồng hàng xóm mới mẻ, hiện đại, nơi mọi người có thể làm quen, trò chuyện, thậm chí kết bạn, giống như trong những bộ phim tôi từng xem. Nhưng càng sống lâu, tôi lại càng nhận ra một thực tế: cuộc sống chung cư, đặc biệt với người trẻ, dường như cô đơn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Mỗi sáng, tôi mở cửa đi làm, thường chỉ kịp thấy hàng xóm cũng bước ra từ căn hộ bên cạnh. Chúng tôi cùng chờ thang máy, cùng đi xuống tầng hầm gửi xe, nhưng hiếm khi trò chuyện. Có lúc trong thang máy chỉ có hai người, khoảng cách chỉ vài gang tay, nhưng không gian im lặng đến ngột ngạt, mọi người thường nhìn vào điện thoại để tránh ánh mắt nhau.
Có người bảo, giới trẻ ngày nay bận rộn và khép kín, ít còn nhu cầu gắn kết cộng đồng. Tôi nghĩ điều đó đúng phần nào. Sau một ngày dài, ai cũng chỉ muốn trở về căn hộ của mình, đóng cửa lại, tách khỏi thế giới. Cuối tuần, thay vì giao lưu với hàng xóm, phần lớn chúng tôi chọn ra ngoài cà phê, xem phim hoặc gặp bạn bè ở nơi khác. Sống mạnh ai nấy lo gần như là điều bình thường ở các tòa nhà lớn.
|| Xem các bài chia sẻ tương tự trên Blog Nhà Tốt:
Tuy nhiên, “cô đơn trên cao” không hẳn hoàn toàn tiêu cực. Với nhiều người trẻ, sự riêng tư, ít va chạm là một ưu điểm. Không còn cảnh hàng xóm tọc mạch, soi mói, hay chuyện phiền phức như tiếng ồn xe cộ ngay cửa nhà. Chung cư mang lại một vùng yên tĩnh giữa thành phố, nơi mỗi người được quyền sắp xếp cuộc sống theo ý mình, giữ nhịp riêng, không bị ai làm phiền. Có lẽ vì thế mà nhiều bạn trẻ chọn chung cư như một biểu tượng cho lối sống độc lập, tự chủ, muốn có không gian của riêng mình hơn là mối quan hệ bắt buộc với những người sống xung quanh.
Dẫu vậy, vẫn có lúc tôi cảm thấy trống trải khó tả. Một tối về muộn, đứng chờ thang máy một mình, nhìn hàng chục căn hộ sáng đèn phía trên, tôi chợt nghĩ trong từng căn nhà đó, mỗi người đang sống theo cách của họ, nhưng lại chẳng ai biết mặt ai. Một tập thể hàng trăm hộ, nhưng đôi khi giống như hàng trăm “ốc đảo” tách biệt, chỉ tình cờ chung một toà nhà.
Có lẽ, ở chung cư có cô đơn hay không còn tuỳ vào cách mỗi người chọn sống. Nếu chỉ khép kín, thì cả toà nhà sẽ chỉ là những bức tường im lặng. Nhưng nếu dám gõ cửa làm quen, dám chào nhau trong thang máy, biết đâu chung cư sẽ trở thành một cộng đồng đúng nghĩa, vừa hiện đại, vừa ấm áp.

