Mình là hàng xóm ồn ào bất đắc dĩ!
Mình mua căn hộ đầu tiên vào năm ngoái, trong một chung cư tầm 50 hộ. Căn hộ rộng, thoáng, lại nhìn xuống khoảng sân chung nhiều cây xanh. Mình vốn làm việc sáng tạo, muốn có không gian rộng để vừa ở vừa làm việc, nên đã quyết định mua để tiết kiệm chi phí thuê thêm studio.
Nhưng ngay từ ngày đầu dọn về, mình đã gặp chuyện. Tối sau hôm chuyển vào, khoảng gần 10 giờ, mình nhận được một cuộc gọi từ ban quản lý, nói rằng hàng xóm tầng dưới phản ánh tiếng bước chân trong căn hộ quá lớn, nghe như đi lại mạnh trên sàn. Nghe xong, mình thấy tủi thân vô cùng. Đây là căn hộ đầu tiên, là tài sản lớn nhất mình từng mua, vậy mà chưa kịp tận hưởng niềm vui đã phải lo lắng vì bị than phiền.
Sau đó, mình lập tức thay đổi, mình mua dép bông đi trong nhà, mua thảm dày lót sàn. Nhưng bà hàng xóm lên tận chỗ mình phàn nàn (do chung cư của mình thang bộ vẫn có thể đi tự do, chỉ có thang máy là cần thẻ). Bà ấy bảo bị mất ngủ, mỗi lần nghe tiếng bước chân thì không thể nào ngủ lại được. Mình cũng thông cảm phần nào, nhưng thật sự mình đã làm hết cách rồi. Đỉnh điểm là khi bà ấy để lại tin nhắn yêu cầu mình đi ngủ trước 12 giờ và tuyệt đối không được ra khỏi giường nếu chẳng may mất ngủ.
Lúc đó mình không nhịn nổi nữa, viết hẳn tin nhắn rất rõ ràng, liệt kê tất cả những gì mình đã làm để giảm tiếng động, đồng thời nhấn mạnh rằng chung cư này không hề có giờ giới nghiêm. Mình cũng gửi tin qua cho ban quản lý. Sau đó, mình nghe nói ban quản lý toà nhà đã nhắc bà ấy không được làm phiền mình nữa. Từ đó, bà hàng xóm không còn gõ trần hay tìm mình phàn nàn nữa.
|| Xem thêm các bài chia sẻ khác trên Blog Nhà Tốt:
\Nhưng điều khiến mình khó chịu không phải là những lần bà ấy lên tiếng, mà là cảm giác ám ảnh. Đi lại trong chính căn hộ của mình cũng không dám thoải mái. Mỗi bước chân, mình đều sợ bị nghe thấy. Mình làm việc cũng khó chịu, vì lúc vẽ mình thường phải di chuyển qua lại giữa các bức tranh, chứ đâu thể đứng một chỗ.
Chung cư này vốn yên tĩnh, là điều mà mình từng rất thích. Nhưng giờ chính sự yên tĩnh đó lại biến tiếng bước chân bình thường thành thứ ồn ào nhất. Giờ mình chỉ muốn tìm cách gạt bà hàng xóm ra khỏi đầu, để sống thoải mái hơn. Mình đã tự an ủi rằng nhiều người trong tòa cũng nói bà ấy khó tính, vả lại bà ấy còn may mắn vì không ở dưới gia đình có trẻ nhỏ, chạy nhảy ầm ầm cả ngày. Đã chọn sống chung cư thì phải chấp nhận có tiếng động. Nhưng thú thật, dù tự nhủ thế nào thì nỗi ám ảnh “mình là hàng xóm ồn ào” vẫn không dứt.
Có ai từng rơi vào tình huống như vậy chưa? Làm thế nào để mình bớt căng thẳng và sống thoải mái hơn trong chính căn hộ của mình?

