Tôi từng nghĩ bỏ ra hơn bốn tỷ đồng để mua một căn hộ chung cư cao cấp giữa trung tâm thành phố là quyết định sáng suốt. Tiện nghi, an ninh, thang máy riêng, dịch vụ 24/7, nghe qua đã thấy đẳng cấp. Nhưng rồi một đêm, tôi gặp sự cố ẩm dột khiến tôi mất ngủ cả đêm.
Câu chuyện bắt đầu vào một đêm mưa. Khoảng hơn 11 giờ, khi tôi vừa chợp mắt thì nghe tiếng “tách tách” lạ lẫm trên trần. Ban đầu tôi nghĩ đó là tiếng mưa, nhưng chỉ vài phút sau, nước bắt đầu nhỏ xuống từ khe đèn âm trần, rồi lan thành từng dòng mảnh. Tôi bật dậy, lấy chậu hứng nước, gọi điện cho bảo vệ trực đêm. Mười phút sau, hai nhân viên kỹ thuật đến, kiểm tra rồi nói một cách không chắc chắn “chắc tầng trên bị rò nước”. Trong lúc họ gọi cho cư dân tầng trên, nước vẫn tiếp tục chảy, len lỏi vào từng góc trần. Sau nửa tiếng, nước bắt đầu thấm xuống tường phòng ngủ. Tôi đứng giữa căn nhà mình, cảm giác bất lực đến lạ. Cái trần trắng tinh mà mình vừa sơn lại tháng trước giờ loang lổ vết nước vàng, còn chăn gối, nệm, rèm cửa đều ẩm ướt. Hóa ra, căn hộ tầng trên bị vỡ ống cấp nước trong nhà vệ sinh. Nước ngấm xuống trần căn hộ của tôi suốt hơn một tiếng trước khi họ phát hiện. Đêm hôm đó, cả hai nhà đều không ngủ được. Kỹ thuật tòa nhà đục trần, tháo bóng đèn, mang quạt công nghiệp vào hong khô. Đến sáng, mùi ẩm mốc đã bắt đầu bốc lên.
Tôi rất hy vọng những chuyện như vậy sẽ được xử lý nhanh vì đã có ban quản lý toà nhà và bên kỹ thuật. Nhưng không, khi tôi đề nghị ban quản lý hỗ trợ chi phí xử lý ẩm, sửa trần và sơn lại, họ bảo phải xác minh nguyên nhân cụ thể và xem bên nào chịu trách nhiệm. Tầng trên nói đó là lỗi kỹ thuật của tòa nhà, còn ban quản lý lại bảo đó là hỏng hóc trong căn hộ cá nhân. Cuối cùng, tôi phải tự bỏ tiền túi ra khắc phục để sớm được yên ổn.
Điều khiến tôi thất vọng không phải là thiệt hại vật chất, vài chục triệu đồng có thể bù được, mà là cách mọi người ứng xử trước sự cố. Một khu chung cư được quảng bá chuẩn cao cấp với giá hàng chục, hàng trăm triệu mỗi mét vuông nhưng hệ thống kỹ thuật lại mong manh như thế và trách nhiệm thì không ai muốn nhận. Sau sự việc, tôi bắt đầu để ý hơn. Cứ mỗi lần mưa lớn hay nghe tiếng khoan tường từ nhà khác, tim tôi lại thót lên. Tôi nhận ra khi ở chung cư, chỉ cần một lỗi nhỏ trong hệ thống, từ ống nước, dây điện, đến ống xả điều hòa, đều có thể trở thành rủi ro chung cho cả tòa nhà.
Lời khuyên của tôi là khi chọn mua chung cư, hãy tỉnh táo để không bị qua mặt bởi cái mác “căn hộ cao cấp”, mà phải xem cách vận hành và trách nhiệm của những người quản lý. Họ có thể không kiểm soát được mọi sự cố, nhưng cách họ phản ứng khi sự cố xảy ra mới là thứ thể hiện giá trị thật của một tòa nhà.

