Tôi từng tin rằng chỉ khi có một ngôi nhà mặt đất mới thật sự được gọi là “an cư” nhưng giờ lại hối hận khi chuyển từ chung cư xuống nhà mặt đất.
Sống nhiều năm trong chung cư, tôi thấy gò bó, lệ thuộc và đôi khi bực mình vì những quy định nhỏ nhặt: từ chuyện gửi xe, phơi đồ đến việc mở nhạc. Nhiều người xung quanh tôi cũng bảo chung cư chỉ hợp với người trẻ, chứ có gia đình rồi thì nên ra nhà đất cho thoải mái. Thế là tôi quyết định bán căn hộ cũ ở TP. HCM, dồn hết vốn liếng để mua một căn nhà hai tầng trong hẻm ngoại ô. Tôi nghĩ mình đã tìm được tự do, nhưng không ngờ đó lại là khởi đầu cho một chuỗi phiền toái kéo dài đến tận bây giờ.
Ngày đầu nhận nhà, tôi hạnh phúc thật sự. Cảm giác đặt chân lên nền gạch của riêng mình, không còn nghe tiếng hàng xóm đóng cửa, không phải chờ thang máy, không bị ai nhắc chuyện để xe sai chỗ. Buổi sáng đầu tiên dậy sớm, tôi mở cửa đón nắng, nghe tiếng chim hót và thấy lòng nhẹ nhõm. Lúc đó tôi nghĩ, đúng là có đất mới yên tâm. Nhưng chỉ sau vài tuần, tôi bắt đầu thấy mọi thứ không hề như mình tưởng.
Đầu tiên là vấn đề ngập nước. Mùa mưa năm ngoái, chỉ một cơn mưa lớn kéo dài chừng một tiếng là con hẻm trước nhà đã ngập nửa bánh xe. Nước dâng tràn vào sân, cuốn theo rác và lá cây, bốc mùi khó chịu. Tôi loay hoay tát nước, lau nhà suốt buổi tối. Hôm sau hỏi mấy nhà xung quanh thì ai cũng bảo ở đây năm nào cũng vậy”. Từ đó, cứ nghe dự báo thời tiết có mưa là tôi lại thấp thỏm.
|| Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
- Chuyển từ nhà hẻm lên chung cư, cuộc sống tôi thay đổi
- Tại sao nhiều người giàu vẫn chọn ở chung cư cao cấp thay vì biệt thự?
- Tôi từng ngại sống ở chung cư, giờ lại không muốn xuống mặt đất
Rồi đến chuyện an ninh. Ở chung cư, tôi chỉ cần khóa cửa là yên tâm ra ngoài cả ngày. Còn giờ, đi công tác một hai ngày thôi là phải nhờ hàng xóm trông nhà, bật camera liên tục để theo dõi. Tháng trước, ngay trong khu tôi ở, có nhà bị kẻ gian đột nhập giữa ban ngày. Cảnh tượng ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm liền. Tôi nhận ra, cái cảm giác “đất của mình” hóa ra lại đi kèm với nỗi lo canh giữ không dứt.
Tiếp theo là tiếng ồn. Tôi từng nghĩ nhà riêng sẽ yên tĩnh, ai ngờ lại ồn theo cách khác. Buổi sáng loa phường, buổi trưa công trình xây nhà kế bên, buổi tối thì karaoke. Có hôm hàng xóm hát đến 11 giờ đêm, tôi phải đóng kín cửa mà vẫn nghe rõ từng lời. Thử góp ý thì họ bảo nói nhà riêng, ai cấm được. Tôi cạn lời. Đi làm cũng là một cực hình. Từ nhà đến chỗ làm hơn 15 km, sáng nào tôi cũng phải dậy trước 6 giờ để tránh kẹt xe. Đường nhỏ, đông, nắng nóng và khói bụi. Chiều tan sở, kẹt xe cả tiếng đồng hồ, về đến nhà chỉ muốn nằm bệt xuống sàn. Những ngày mưa, đường lầy lội, xe bắn bùn lên tận người.
Càng sống, tôi càng nhớ những điều nhỏ bé ở căn hộ cũ. Nhớ cảm giác an toàn khi bước vào sảnh có bảo vệ trực, nhớ việc chỉ cần đi vài bước là có siêu thị, nhà thuốc, quán cà phê. Nhớ không gian sạch sẽ, thang máy thơm mùi nước lau, trẻ con có sân chơi, người lớn có khu tập thể dục. Ở chung cư, tôi chưa bao giờ phải lo ngập nước hay mất trộm. Mỗi lần đóng cửa lại, tôi thấy yên tâm thật sự. G
iờ tôi mới hiểu, “an cư” không nằm ở việc sở hữu mảnh đất hay căn nhà to, mà ở cảm giác yên bình mỗi ngày khi trở về. Có thể với nhiều người, nhà phố là biểu tượng của thành công, của sự ổn định. Nhưng với tôi, nó lại là bài học đắt giá về việc chạy theo quan niệm cũ kỹ. Tôi nhận ra, không gian sống lý tưởng là nơi mình cảm thấy nhẹ nhõm, an toàn và tiện lợi, chứ không phải nơi mình phải thức giấc giữa đêm vì tiếng chó sủa hay lo nước ngập tràn vào nhà.
Nếu được chọn lại, tôi sẽ quay về sống trong một căn hộ nhỏ, có quản lý, có cộng đồng cư dân thân thiện, nơi tôi có thể yên tâm khóa cửa đi làm và trở về trong sự bình yên. Có lẽ đôi khi ở cao một chút lại giúp con người thấy cuộc sống dễ thở hơn.

