Gia đình tôi hối hận khi mua chung cư ở trung tâm thành phố.
Cách đây hơn hai năm, tôi và vợ quyết định mua một căn hộ với giá gần 4 tỷ đồng. Đó là thành quả của nhiều năm đi làm, dành dụm từng đồng và cả khoản vay ngân hàng không nhỏ. Lúc nhận nhà, cả hai háo hức vô cùng. Chúng tôi nghĩ rằng có được căn hộ giữa trung tâm là một bước ngoặt trong đời, vừa tiện đi làm, vừa có khuôn viên sạch đẹp, an ninh đảm bảo. Căn hộ nằm trong một khu được quảng cáo có đầy đủ tiện ích hiện đại từ hồ bơi, phòng gym đến khu vui chơi trẻ em, siêu thị mini. Hồi đó mỗi lần bạn bè đến chơi ai cũng trầm trồ khen.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài được bao lâu. Sau vài tháng dọn về ở, tôi bắt đầu cảm thấy mình đang rơi vào một cái bẫy “chi phí ẩn” mà lúc mua chưa ai nhắc đến. Mỗi tháng, chúng tôi phải đóng phí quản lý gần 2,2 triệu đồng, cộng thêm tiền gửi hai xe máy hết 400 nghìn, và vài khoản phí khác như vệ sinh, bảo trì, quỹ hoạt động cư dân. Tổng cộng mỗi tháng khoảng 2,8 đến 3 triệu đồng, chưa kể thỉnh thoảng có thêm các khoản thu tạm ứng cho các hạng mục sửa chữa chung. Cảm giác thật sự không khác gì đang đi thuê nhà, chỉ khác là đây là căn nhà mình phải trả góp suốt mười mấy năm.
Điều khiến tôi thất vọng hơn cả là nhiều tiện ích mà ban đầu tôi rất kỳ vọng, thì sau này lại hầu như không sử dụng. Hồ bơi thì ít khi mở cửa hoặc đông người, phòng gym chật và xuống cấp nhanh, sân chơi cho trẻ thì ban đêm thiếu đèn, không đảm bảo an toàn. Thang máy thì thường xuyên kẹt, hệ thống rác thải có khi ba ngày không dọn. Nhiều lần cư dân phản ánh lên ban quản lý nhưng chỉ nhận lại câu “đang xử lý” quen thuộc. Tôi bắt đầu nhận ra rằng cái gọi là sống tiện nghi thực ra chỉ đẹp khi quảng cáo.
Tôi có một người bạn mua nhà đất riêng ở Thủ Đức, giá cũng gần 4 tỷ, diện tích lớn hơn nhiều. Anh ấy không phải đóng phí quản lý, không cần xin phép ai nếu muốn sơn lại tường, lắp mái hiên hay trồng cây. Anh bảo, “số tiền cậu đóng mỗi tháng, tôi để dành sửa nhà, mua đồ cho con hoặc gửi tiết kiệm, vài năm là ra con số lớn lắm”. Tôi nghe thấy đúng, chỉ là khi ấy tôi ham vị trí trung tâm, muốn tiện đi làm nên không cân nhắc kỹ.
Giờ thì tôi thấy mệt mỏi thật sự và hối hận khi mua chung cư này. Dù nhà thuộc sở hữu của mình nhưng tháng nào cũng có cảm giác như đang trả tiền thuê cho chính căn nhà ấy. Mỗi lần nhìn thông báo phí gửi về, tôi lại thấy chán. Có những lúc vợ chồng bàn nhau nếu mai này con đi học xa, có khi bán căn này về vùng ven mua nhà đất cho thoải mái. Ở đó không cần đóng phí, muốn sửa gì thì tự làm, không phải họp cư dân hay tranh cãi chuyện thang máy hỏng hay đèn hành lang tắt.
Tôi không phủ nhận ở chung cư có những ưu điểm nhất định như an ninh tốt, sạch sẽ, dân trí cao. Nhưng với mức phí sinh hoạt mỗi tháng ngày càng tăng, cộng thêm áp lực trả nợ ngân hàng, tôi thấy mình không còn cảm giác an cư như trước. Nhiều người trong khu cũng đang rao bán, chỉ muốn ra đi cho nhẹ đầu.
Bây giờ nhìn lại, tôi thấy mua nhà không chỉ là chuyện sở hữu một chỗ ở, mà còn là chọn cách sống. Có người hợp với chung cư, thích nếp sống tập thể, chấp nhận chi phí để đổi lấy sự tiện nghi. Còn với tôi, đó lại là một quyết định vội vàng. Một căn hộ 4 tỷ tưởng như là thành tựu, hóa ra lại khiến tôi phải chi trả thêm hàng chục triệu mỗi năm và mang theo cảm giác tiếc nuối khó diễn tả.

