Ai từng sống chung cư thì cũng hiểu, xung quanh bốn phía đều là hàng xóm. Hàng xóm văn minh, ý thức thì coi như may mắn. Nhưng chỉ cần một hai, hộ thiếu ý thức thôi thì có thể cả tầng, thậm chí cả toà bị ảnh hưởng. Ban quản lý tòa nhà thì có quy định, cũng có quyền đưa ra một số điều chỉnh để cư dân cảm thấy thoải mái hơn miễn là những điều chỉnh đó hợp lý. Nhưng mình đang băn khoăn liệu những điều chỉnh này thực sự có thể áp dụng tới mức nào?
Chuyện là hàng xóm người Hàn ngay gần căn hộ của mình thường xuyên tụ tập đông người, mở nhạc K-POP lớn đến mức rung cả tường. Người này cũng hay nấu ăn, mùi kiểu mùi tương, đồ muối, lên men đặc trưng, đã vậy còn mở cửa phòng để nấu, làm cho mùi nồng nặc lan sang cả nhà mình. Căn hộ thì thuộc toà chung cư đã xây hơn 10 năm, thi công ban đầu vốn không quá tốt, nên vừa bị ồn vừa dễ bị mùi bay vào phòng.
Ngoài ra, bên ngoài tòa nhà nhiều lúc sẽ có mấy thanh niên đua xe, nẹt pô xe máy, ga rú liên tục vào buổi tối, ồn đến mức đeo nút bịt tai chống ồn vẫn nghe thấy rất rõ. Khi ở trong nhà mình đã phải bật máy lọc không khí liên tục, buổi tối thì nhét nút tai mới ngủ được. Dùng nút tai nhiều cũng không thể coi là giải pháp lâu dài. Trong khi đó bản thân mình thì rất ý thức không mở nhạc quá to, không tụ tập ồn ào, nấu ăn thì cũng cố gắng hạn chế để không ám mùi.
Mình có và vẫn sẽ tiếp tục báo ban quản lý toà nhà khi hàng xóm mở nhạc quá lớn sau giờ quy định. Nhưng ngoài chuyện đó ra, mình còn có thể làm gì khác hoặc yêu cầu những hỗ trợ nào được xem là “điều chỉnh hợp lý” cho trường hợp này? Nói thật, giải pháp lý tưởng nhất chắc là mua nhà đất ra riêng để giảm bớt phiền toái. Nhưng ở Sài Gòn bây giờ, với mặt bằng giá bất động sản thì điều đó gần như không khả thi. Chuyển sang một chung cư khác thì cũng chưa chắc giải quyết được, lại tốn thêm chi phí lớn, với khả năng hiện tại của mình thì chưa thể muốn chuyển là chuyển.
Thật sự mình không nghĩ nhu cầu của mình là quá đáng, mình chỉ đơn giản muốn có một không gian sống vừa đủ yên tĩnh, thoải mái sau giờ làm. Nhưng cảm giác hiện tại là rất bức bối và bất lực. Không biết có giải pháp dung hòa nào mà mình chưa biết không, hoặc có quy định nào rõ ràng hơn để bảo vệ quyền lợi cư dân trong trường hợp này?

