Càng đi làm, càng va chạm, tôi càng thấy một điều là ở nhiều nơi, tiền có thể làm thay đổi mọi thứ, kể cả khái niệm về đúng sai và người có tiền nói gì cũng đúng.
Tôi làm trong một công ty tư nhân nhỏ. Ở đó, người có năng lực thường là người phải làm nhiều nhất, chịu trách nhiệm nhiều nhất, nhưng lại ít khi được lắng nghe. Ngược lại, những ai có điều kiện tốt hơn, hoặc khéo léo trong việc “tạo mối quan hệ tốt” với cấp trên, thì ý kiến của họ luôn được coi là đúng, dù đôi khi chẳng có cơ sở gì nhiều. Có lần, tôi thấy rõ một dự án đang đi sai hướng ngay từ khâu lập kế hoạch. Tôi góp ý nhiều lần, bằng cả văn bản lẫn trong cuộc họp, nhưng đều bị gạt qua. Khi dự án thất bại, nhiều thành viên trong nhóm phải nhận trách nhiệm, còn người duyệt kế hoạch lại được sếp khen vì “dám nghĩ dám làm”.
Ra ngoài đời, tình cảnh ấy cũng chẳng khác là bao. Tôi từng chứng kiến một người khách quát tháo nhân viên phục vụ thậm tệ bằng nhiều từ ngữ khinh miệt nặng nề chỉ vì món ăn mang ra chậm vài phút. Không ai trong quán dám lên tiếng. Người quản lý chỉ biết cúi đầu xin lỗi liên tục, dù rõ ràng sự việc chẳng nghiêm trọng đến mức đó. Chỉ vì người kia chi nhiều tiền, lời họ lập tức được xem như đúng, còn người làm công phải nhẫn nhịn dù chẳng sai điều gì.
|| Khám phá các bài viết cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
Ở quê tôi, chuyện này còn dễ thấy hơn. Trong xóm, người có tiền thường được nể trọng. Khi họ nói ai cũng gật đầu dù đôi khi họ nói sai. Người không có tiền muốn góp ý thì bị xem là cố tình chống đối, thiếu tôn trọng, tỏ vẻ hiểu biết. Tôi lớn lên trong môi trường như vậy, nên hiểu cảm giác của những người không có tiếng nói chỉ vì túi tiền mỏng hơn người khác.
Tôi không ghét người giàu. Tôi chỉ thấy buồn vì nhiều khi xã hội không phân biệt đúng sai bằng lý lẽ, mà bằng địa vị và tiền bạc. Người có tiền nói sai cũng thành đúng, dễ được thông cảm hơn. Họ sai cũng có người biện minh, còn người nghèo đúng cũng chẳng ai muốn nghe. Thật ra, tiền không xấu. Nhưng khi con người bắt đầu dùng nó để định nghĩa giá trị của người khác, để mua sự đúng đắn, thì cái sai dần trở nên hợp lý trong mắt nhiều người. Tôi chỉ mong đến một lúc nào đó, người ta dám nhìn lại và đánh giá sự việc bằng công bằng và nhân cách, chứ không phải bằng số tiền trong ví. Vì nếu mọi thứ đều có thể mua được, thì cái gọi là đúng và sai cuối cùng cũng chẳng còn nghĩa gì nữa.

