Đôi khi mình nghe người ta hỏi sống một mình có tốt không? Thật ra, với mình thì khá ổn. Nếu bạn thuộc kiểu người thích riêng tư và có chút nhạy cảm như mình, chắc chắn bạn sẽ thấy sống một mình thoải mái hơn hẳn so với việc ở chung với người khác. Hiện tại mình thuê một căn hộ 1 phòng ngủ ở TP.HCM (cách trung tâm chỉ vài cây số) và mình thấy như vậy là hợp với mình nhất.
Trước đây mình từng thử ở ghép chung cư, nhưng đó thật sự là một trải nghiệm tệ. Chỉ sau vài tháng, mình đã phải xách đồ đi ngay và thề sẽ không bao giờ quay lại cảnh đó nữa. Hồi đó ở một căn hộ 3 phòng ngủ mà tới 6 người ở chung. Trước đây, mình từng thử ở ghép chung cư, nhưng đó thật sự là một trải nghiệm tệ mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy ngán. Căn hộ khi ấy có ba phòng ngủ mà tận sáu người ở. Mỗi người một tính, một thói quen, chẳng ai chịu nhường ai. Ban đầu ai cũng cố gắng giữ phép lịch sự, nhưng chỉ sau vài tháng, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt, va chạm liên tục.
Mình nhớ có những buổi tối đi làm về, mở cửa ra là thấy bừa bộn, quần áo treo lung tung, chén bát chất đống trong bồn. Mình vốn không phải người quá khó tính chuyện ăn uống, nhưng mình rất coi trọng vệ sinh. Các bạn cùng phòng thường để đồ ăn chưa ăn hết trong tủ lạnh mà không hề bọc hay che đậy. Mùi tanh bốc ra, trộn lẫn vào đồ ăn khác, đến mức mỗi lần mở tủ lạnh mình đều thấy buồn nôn. Chưa kể, có người còn hay lấy đồ của mình mà không hỏi, từ những món quà nhỏ mình được tặng đến cả những kiện hàng gửi về, họ cũng nhận hộ rồi giữ luôn. Trong khi đó, thói quen hút thuốc trong nhà của họ khiến mình nhiều khi phải chạy ra ban công ngồi cho đỡ ngột ngạt. Mình tức nhất là khi nhà bừa bộn thì họ lại bảo mình dọn vì mình là người nhỏ tuổi nhất. Thế là mình quyết định chuyển ra một căn hộ dịch vụ mini, sống ở đó nửa năm và cảm thấy dễ thở hơn rất nhiều. Gần đây mình mới chuyển sang căn hộ 1 phòng ngủ, rộng rãi và thoải mái hơn.
|| Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
Sống một mình khiến mình trưởng thành hơn rõ rệt. Ban đầu, mình toàn mua đồ ăn sẵn hoặc đồ đóng hộp, vì chỉ có một mình thì dọn dẹp khá phiền phức. Nhưng dần dần, mình tự học nấu những món cơ bản không cần dùng tới quá nhiều dụng cụ hay nguyên liệu. Mình biết chăm lo bữa ăn, ngủ nghỉ đúng giờ, giữ nhà cửa gọn gàng. Mình thích cuộc sống như thế này, muốn mời ai đến cũng được, không phải ngại ngùng, không sợ ai soi mói. Mở tủ lạnh không còn nơm nớp lo mùi hôi, cũng chẳng lo bưu phẩm bị ai lấy mất. Cảm giác yên bình và tự do, điều mà trước đây mình không có.
Đôi khi, có người nói sống một mình cô đơn, nhưng với mình, đó là sự tự do. Mình biết rõ mình muốn gì, cần gì và có thể tự tạo cho mình niềm vui mỗi ngày. Mình nghĩ sống một mình không phải ai cũng hợp, nhưng với mình, đó là lựa chọn đúng đắn nhất, là quãng thời gian giúp mình hiểu mình hơn, và thấy bình yên hơn bất cứ lúc nào trước đây.

