Tôi sinh ra và lớn lên trong một căn nhà nhỏ trong hẻm ở TP. HCM. Đó là nơi lưu giữ nhiều ký ức tuổi thơ, những buổi chiều rong chơi cùng bạn bè, tối đến cả xóm quây quần trước cửa nhà trò chuyện, tiếng rao hàng rong quen thuộc mỗi sáng. Sống trong hẻm có cái tình hàng xóm rất gần gũi, ai cũng biết nhau, giúp đỡ nhau khi cần.
Nhưng sống lâu trong hẻm, tôi cũng hiểu rõ những bất tiện của nó. Đường hẹp, xe ra vào khó khăn, chỉ cần có một chiếc ôtô dừng lại là cả đoạn hẻm bị tắc nghẽn. Trời mưa thì nước dềnh lên ngập đến mắt cá, có hôm phải xắn quần lội nước, dắt xe ra mà bùn đất bắn lên tận ống quần. Ban đêm, tiếng xe máy rồ ga, tiếng cãi vã, hay hàng quán bán khuya lấn ra tận đường khiến tôi nhiều lúc không thể ngủ yên. Nhà trong hẻm thường san sát, ánh nắng khó lọt vào, mùa nắng thì oi bức, mùa mưa lại ẩm thấp. Nhiều khi tôi ước giá như nhà có thêm cửa sổ hay giếng trời để ánh sáng tràn vào cho đỡ ngột ngạt.
Một năm trở lại đây, gia đình tôi quyết định chuyển lên một căn hộ chung cư mới. Ban đầu, tôi có chút bỡ ngỡ vì cuộc sống thay đổi gần như hoàn toàn. Ấn tượng đầu tiên là sự sạch sẽ và thoáng đãng. Từ ban công tầng 10, chỉ cần mở cửa là gió ùa vào, ánh sáng tràn ngập khắp phòng, khác hẳn với cảnh tù túng trong con hẻm cũ. Mỗi sáng, tôi đi bộ xuống sân chung cư, thấy trẻ con nô đùa, người lớn tập thể dục, vài cụ già ngồi trò chuyện dưới tán cây. Không khí trong lành và trật tự, tạo cảm giác thư thái mà trước đây tôi hiếm khi cảm nhận được khi sống trong hẻm.
|| Khám phá các bài viết khác tại Blog Nhà Tốt:
- Bạn có tính hết chi phí ở chung cư mỗi tháng trước khi xuống tiền?
- Tôi không để tâm việc chung cư là tài sản hay tiêu sản
- Tôi từng ngại sống ở chung cư, giờ lại không muốn xuống mặt đất
Chung cư cũng có những điểm khiến tôi thấy yên tâm hơn nhiều. Xe được gửi trong hầm có bảo vệ trông coi, camera an ninh lắp khắp các tầng, ra vào bằng thẻ từ. Tôi không còn nỗi lo trộm cắp như trước, nhất là những hôm đi làm về muộn. Hàng xóm ở đây đa phần sống văn minh, tôn trọng sự riêng tư của nhau, không ồn ào hay tọc mạch. Cuối tuần, chúng tôi đôi khi tổ chức nấu ăn, giao lưu ở khu sinh hoạt cộng đồng. Tuy không thân thiết kiểu “tối lửa tắt đèn có nhau” như ở xóm cũ, nhưng sự gắn kết nhẹ nhàng ấy cũng đủ khiến tôi cảm thấy ấm lòng.
Dĩ nhiên, sống ở chung cư cũng có những bất tiện riêng. Mỗi tháng phải đóng phí quản lý, phí gửi xe, cộng thêm các khoản bảo trì định kỳ. Giờ cao điểm, thang máy thường đông, có khi phải chờ khá lâu mới đến lượt. Muốn sửa chữa hay lắp đặt gì trong nhà cũng cần xin phép ban quản lý, chờ duyệt và tuân thủ giờ quy định. Không thể tùy tiện đục tường hay khoan treo đồ như ở nhà riêng. Có những buổi tối, tôi vẫn nhớ cảm giác mở cửa là gặp ngay hàng xóm, ra đầu hẻm là có quán ăn quen thuộc, hay chỉ cần bước vài bước là nghe tiếng chào hỏi thân tình.
Dẫu vậy, sau thời gian sống ở chung cư, tôi nhận ra mình hợp với cuộc sống này hơn. Mọi thứ gọn gàng, nề nếp, sạch sẽ, an toàn và ổn định. Con tôi có chỗ vui chơi, có bạn cùng tuổi, vợ chồng tôi có không gian riêng tư. Tôi không còn phải lo cảnh nước ngập, xe cộ chen chúc, hay tiếng ồn vọng vào tận đêm khuya. Thỉnh thoảng, đi ngang con hẻm cũ, tôi vẫn nhớ những ngày xưa cũ thân quen. Nhưng nhìn lại, tôi thấy quyết định chuyển từ nhà hẻm lên chung cư là đúng với nhịp sống thành phố hôm nay.

