Tôi 40 tuổi, có gần 15 năm làm việc trong ngành tài chính. Suốt quãng thời gian đó, tôi luôn trong guồng quay bon chen, đặt mục tiêu phải thăng tiến, phải mua nhà phố, phải có xe hơi như bạn bè.
Mười năm trước, tôi sẵn sàng làm việc tới 10-12 tiếng mỗi ngày, cuối tuần vẫn nhận thêm việc. Tôi tin rằng càng cố gắng thì cuộc đời càng khá lên. Khi được đề bạt làm trưởng nhóm, thu nhập tăng, tôi lại càng gồng mình hơn. Mỗi ngày đi làm 15km, sáng sớm vội vã, tối về muộn, con đã ngủ, vợ thở dài vì bữa cơm gia đình thiếu vắng chồng. Tôi cũng dần kiệt sức, rụng tóc, mất ngủ triền miên, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. Có lúc tôi tự hỏi, mình đang sống để làm gì. Tất cả cố gắng đổi lại chỉ là vài dòng chức danh trên danh thiếp, căn hộ chung cư còn nợ ngân hàng, và sự xa cách với vợ con.
Ba năm trước, tôi được đề nghị lên phó phòng. Với nhiều người, đó là thành quả đáng mơ ước, nhưng tôi lại từ chối. Đồng nghiệp ngạc nhiên, vợ cũng không tin nổi. Nhưng tôi thấy đã quá đủ. Tôi bán chiếc xe hơi mới mua, chuyển cả nhà về căn nhà nhỏ trong ngõ để giảm áp lực trả nợ. Từ bỏ ước mơ mặt tiền rộng rãi, chúng tôi chọn sống vừa đủ trong một không gian ấm áp. Hiện tại, công việc của tôi chỉ ở mức ổn định. Thu nhập không cao, nhưng đủ trang trải. Bù lại, tôi có nhiều thời gian cho gia đình hơn, sáng tập thể dục rồi đưa con đi học, chiều về phụ vợ nấu ăn, làm việc nhà, cuối tuần trồng rau trên sân thượng, cà phê với bạn bè. Tôi cũng để dành một khoản nhỏ mua vàng, gửi tiết kiệm, coi như dự phòng.
Nhiều người bảo tôi thiếu chí tiến thủ, tự hạn chế cơ hội. Nhưng tôi lại cảm thấy như vừa thoát khỏi guồng quay mệt mỏi, tìm được sự tự do trong tâm trí. Tôi không còn phải gồng mình chứng tỏ với ai. Tôi hài lòng khi thấy con cười, vợ không còn than phiền vì chồng vắng nhà. Một buổi tối bình yên ăn cơm cùng gia đình với tôi giờ quý hơn cả chức danh hay chiếc xe đắt tiền. Tất nhiên, đôi lúc tôi cũng suy nghĩ. Nhìn bạn bè cùng lứa đã là giám đốc, chủ doanh nghiệp, có biệt thự, xe sang, tôi vẫn không khỏi cảm thấy mình có phần kém cạnh. Nhưng nghĩ lại, họ cũng vất vả với trách nhiệm, với áp lực nặng nề. Còn tôi, nếu một ngày công ty cắt giảm nhân sự, tôi vẫn có thể chấp nhận, không hối tiếc vì đã sống đúng với lựa chọn của mình. Tôi chọn cách sống chậm lại, ít áp lực, ít bon chen, nhưng đầy đủ yêu thương.

