Trước khi dọn vào chung cư ở, tôi đã nghĩ sẽ được sống trong môi trường văn minh, an ninh đảm bảo, có ban quản lý lo hết. Nhưng sau một năm sinh sống, tôi thấy có có nhiều thứ bất cập:
- Bảo vệ chỉ làm cho có
Bảo vệ chung cư, trên lý thuyết, phải là người đảm bảo an ninh và hỗ trợ cư dân. Nhưng thực tế, tôi thấy họ ngoài việc quẹt thẻ xe ra vào thì chả làm được gì nhiều. Giờ cao điểm xe cộ ùn tắc ngay trước cổng hầm, nhiều lần tôi phải chờ dài cổ trong khi bảo vệ thì thản nhiên ngồi bấm điện thoại chơi game. Xe trong hầm xếp lộn xộn dẫn đến thiếu chỗ cho cư dân đậu xe, nhưng bảo vệ không có động thái gì để xử lý. Những chuyện cần nhắc nhở thì lại bỏ qua, thí dụ có người mang thú cưng vào khu vực cấm, vứt rác bừa bãi, hút thuốc trong thang máy, đi tắm bơi xong để người còn đang ướt đi vào thang máy,… bảo vệ nhìn thấy nhưng chẳng động tĩnh gì. - Hàng xóm thiếu ý thức
Ở chung cư, ai cũng mong sống văn minh, nhưng thực tế thì không hẳn. Nhà ngay đối diện tôi để trẻ con chạy nhảy la hét mà còn mở cửa phòng. Tôi phản ánh với ban quản lý, họ hứa nhắc nhở nhưng tình hình chẳng cải thiện. Thật sự stress. Ngoài ra, trong group chat cư dân, thay vì góp ý thẳng thắn, nhiều người lại thích bóc phốt bằng hình ảnh rồi tranh cãi qua lại. Nhỏ nhặt cũng đưa lên, từ chuyện để giày dép ngoài hành lang đến tiếng động khi sửa nhà. Không ít lần mâu thuẫn từ nhóm chat làm quan hệ hàng xóm thêm căng thẳng. Biết rằng sống chung thì khó tránh khỏi va chạm, nhưng tôi không ngờ mức độ lại đến vậy. Chung cư vốn được quảng cáo là “thiên đường” với đủ tiện ích, an ninh, môi trường sống hiện đại. Nhưng thực tế, cái khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là thang máy kẹt, tường cách âm kém hay hạ tầng xuống cấp, mà chính là cách ứng xử giữa con người với nhau. - Thiếu tự do
Khi sống trong chung cư, mọi việc đều phải thông qua ban quản lý hoặc xin phép tập thể, gần như không còn sự tự do như khi ở nhà riêng. Muốn khoan treo một bức tranh, sửa cái bồn rửa, thay máy lạnh hay chỉ đơn giản là để đồ ở hành lang tạm vài tiếng cũng có thể bị nhắc nhở hoặc phạt. Có lần tôi định thay lại lớp cửa sắt để an toàn hơn, nhưng phải làm hồ sơ, chờ xét duyệt gần cả tuần mới được thi công. Mọi thứ đều theo quy định, mà quy định thì cứng nhắc, thiếu linh hoạt. Ban đầu tôi nghĩ đó là cách để giữ trật tự, nhưng lâu dần lại thấy cuộc sống bị bó buộc, không thoải mái. Ở nhà riêng thì chỉ cần thích là làm, còn ở chung cư, muốn làm gì cũng phải dè chừng, sợ ảnh hưởng đến người khác hoặc bị phản ánh lên nhóm cư dân.
|| Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề trên Blog Nhà Tốt:
Tôi đồng ý ở chung cư có nhiều lợi thật, nhưng đi kèm cũng là ty tỷ câu chuyện phiền phức. Nếu cư dân không có ý thức, ban quản lý thì làm việc hời hợt, thì chung cư dù sang trọng đến mấy cũng khó đem lại cảm giác an cư đúng nghĩa.

